Người yêu của chồng đuổi tôi ra khỏi nhà

Người yêu của chồng đuổi tôi ra khỏi nhà

Tôi hối hận khi lấy chồng xa nhà, khi không thể nào chăm sóc mẹ già lúc ốm yếu.

Mẹ tôi có 7 người con, một mình mẹ chăm sóc 7 người con, bố đi làm xa lâu lâu mới gửi tiền về cho mẹ thuốc thang. Tôi là con gái thứ ba trong gia đình, cuộc sống gia đình tôi vất vả phụ thuộc vào mùa màng, khi được mùa thì không sao còn khi mùa màng thất thu thì cả nhà phải ăn khoai luộc trừ bữa. Nhìn mẹ nhịn ăn nhường cho con mà tôi thương bà vô cùng, nghĩ trong bụng sau này cố gắng kiếm tiền lo cho mẹ đầy đủ.

18 tuổi tôi bỏ quê lên Hà Nội đi làm, xin vào một công ty giầy da làm công nhân. Được hơn một năm tôi cũng đỡ đần cho mẹ được một phần. Ngày quen anh là ngày tôi bắt đầu làm mẹ khổ, anh là người Hà Nội nhưng mồ côi cha mẹ, kể cho mẹ về anh mẹ khuyên tôi không nên lấy chồng khác tỉnh. Tình yêu của tôi và anh đậm sâu nên không thể nào dứt được, tôi quyết định làm vợ anh. Ngày tôi đi lây chồng mẹ khóc và buồn nhiều lắm, nhưng vì tôi quyết định nên mẹ không nói một lời. điều tra ngoại tình

Theo chồng về dưới Hà Nội được hơn một năm, cả hai chờ đón một đứa con mà tôi mãi không có thai. Chồng tôi khuyên đi khám xem sao để biết được thế nào mà lần. Cuối tuần anh chở tôi đi khám, cầm phiếu xét nghiệm trên tay mặt anh trĩu xuống, tôi gần bị ngất xỉu khi đọc tờ phiếu xét nghiệm vô sinh. Cuộc sống của tôi từ ngày ấy gần như trầm lặng, anh hỏi han tôi ít hơn và có vẻ hỏi cho có, rồi anh đi về muộn thường xuyên, có hôm anh đi mấy ngày liền không về. Tôi buồn và khóc nhiều, đến công ty thám tử Thành Trung nhờ điều tra chồng có ngoại tình hay không. Một lần nữa tôi lại phải khóc trong sự đắng cay và buồn bả. Rồi bồ anh ôm bụng bầu đến đuổi tôi đi xỉ nhục tôi là vô sinh. Tôi thương đứa nhỏ và muốn cho nó có đầy đủ bố mẹ, cầm vali về quê mẹ tôi lại làm mẹ tổn thương. Chưa giúp được gì cho mẹ, tôi hối hận khi lấy chồng xa nhà, khi không thể nào chăm sóc mẹ già lúc ốm yếu.

Tôi về nhà anh cũng không một lần gọi điện, không một câu hỏi han. Chỉ có lần anh gọi điện báo tôi ra tòa để ly hôn. Mẹ tôi biết bà khóc lóc, than thở, tôi không còn cách nào khác đành chấp nhận ly hôn với anh.